DÂN TỘC THÁN - Thơ Huệ Vũ

Dòng thác tự do đang cuồn cuộn. Hồi chuông dân chủ đổ boong boong. Không mau đứng dậy cùng tranh đấu. Áp bức càng thêm khổ chất chồng

DanTocThan-Tho.HUE-VU

DÂN TỘC THÁN

(Hoạ bài KHUÊ PHỤ THÁN của cụ Thượng Tân Thị)

 

I –

Nước hởi nước, non hởi non (1)

Đớn đau nửa qủa đất xoay tròn

Bên trời góc bể sầu lưu lạc

Đất khách quê người thẹn nước non

Thao thức canh dài tim buốt giá

Đớn đau năm tháng dạ thon von

Trông vời cố quốc xa thăm thẳm

Mong đổi cờ Nam mắt đã mòn.

 

II-

Triệu người lưu lạc góc trời Âu

Chí cả con Hồng để tận đâu

Hăng hái đua đòi nhà cửa tốt

Lăng xăng cho có nỗi đau sầu

Vênh vang cháu Bác mưu lừa lọc

Rên xiết con đen chịu dãi dầu

Tự hỏi trời già sao nhắm mắt

Não nề ai thở vắn đêm thâu

 

III-

Muôn dân trông đứng với trông ngồi

Bốn chục năm dài oán sục sôi

Giặc đỏ còn thời còn tự mãn

Dân đen mỏi sức đã thôi rồi

Năm châu vì cũng lo điêu đứng

Bốn bể khôn cùng tỏ khúc nôi

Tê tái trời Nam riêng một góc

Lòng đau non nước ối thương ôi.

 

IV-

Lòng đau non nước rối như tương

Cả nước muôn trùng cảnh thảm thương

Oán khí mịt mù mây núi Tản

Tang thương u ám nước sông Hương

Quê người dù gởi thân hồng hạc

Đất tổ mong vì chí bốn phương

Một sớm mai kia trời đổi sắc

Việt Nam tỏ rõ mặt phi thường.

V-

Mơ ước toàn dân đứng sát vai

Nam thanh nữ ấu chẳng nhường ai

Giặc thù còn đó trơ trơ mặt

Oán hận vì đâu nhức nhối tai

Thương quá nước nhà gom lại một

Sầu thay dân tộc khổ thành hai

Oán khí bao năm khôn nói hết

Đành sao chỉ thở vắn than dài.

 

VI

Đổi xoay vận nước biết ai cùng

Mong gặp anh hùng cạn mấy chung

Tuổi hạc nguyện theo hầu kẻ sĩ

Sức già vui được dựa mây tùng

Mõi mòn đôi mắt trời thăm thẳm

Thắp thỏm tàn hơi gió lạnh lùng

Tối mãi bao giờ trời sẽ sáng

Xích xiềng dân tộc nổ cho tung.

 

VII

Xích xiềng mong phá, chiến công thành

Sấm sét đôi hồi chỉ mấy canh

Rực rỡ dương quang gieo sắc lá

Hân hoan bóng nguyệt phủ tơ mành

Cảnh ấy, ngày này mong ước mãi

Trời kia, đất nọ phụ sao đành

Mong cảnh đổi đời mau hiển hiện

Phép mầu Chúa, Phật sớm khai sanh.

 

VIII

Phép mầu Trời Phật có hay không

Sao để trời Nam khổ núi sông

Dân chủ chừa hoài con cháu Lạc

Tự do mong mãi giống con Hồng

Ngước mặt vùng lên thân cá chậu

Ngửng đầu đạp đổ cảnh chim lồng

Không mau đứng dậy cùng tranh đấu

Áp bức càng thêm khổ chất chồng.

 

IX

Lịch sử còn kia có nhớ chăng

Vùng lên hởi những cánh chim bằng

Can tâm nào sợ cơn giông bão

Quyết chí đâu sờn đám lửa giăng

Già trẻ đồng lòng thù khó cản

Trong ngoài một dạ giặc khôn ngăn

Ngày nao lịch sử vinh quang lại

Đẹp quá câu hò dưới ánh trăng.

 

X

Hãy đứng vùng lên với nước non

Muôn cây mới tạo được nên hòn

Ngửa mong khí thế chừng đà mỏm

Chờ đợi hùng tâm liệu đã mòn

Dòng thác tự do đang cuồn cuộn

Hồi chuông dân chủ đổ boong boong

Sao không như sóng ngàn xua tới

Nước hởi nước, non hởi non.

 

Huệ Vũ

(1) Câu đầu tiên của bài Khuê Phụ Thán là “Chồng hởi chồng, con hởi con”. Hầu hết cho cụ Thượng Tân Thị mượn cảnh một bà phi vua Thành Thái viết ra, nhưng cho người cho là do một bà phi họ Nguyễn làm ra.

 

Read 571 times
Top
We use cookies to improve our website. By continuing to use this website, you are giving consent to cookies being used. More details…